ÁO VẢI DÂN OAN

Nắng Sài Gòn anh đi mà bật khóc
Bởi vì em mặc áo vải dân oan
Bao nhiêu năm sống cơ cực, mỏi mòn
Được “giải phóng” sao vẫn còn tăm tối?

Nắng Sài Gòn em đi mà thấy tội
Lũ tham quan gây tội lỗi với dân
Từ khắp nơi – em chẳng ngại xa, gần…
Diện thời trang, em góp phần tranh đấu.

Quê Hương mình hết rồi thời yêu dấu !
Chẳng còn gì ngoài đau khổ, tang thương
Mấy chục năm – bao cay đắng, đoạn trường
Mỉa mai thay ôi “thiên đường cộng sản”.

Hỡi công dân, sống sao cho xứng đáng
Với Tổ Tiên nước Việt bốn ngàn năm
Bốn ngàn năm không khuất phục ngoại xâm
Thì đừng sợ lũ vô thần bán nước.

Hãy đứng lên rồi kẻ sau người trước
Cùng dân oan nối bước bậc tiền nhân
Giữ Quê Hương, đuổi cổ lũ ngu đần
Đã hèn nhát còn giam người yêu nước.

Trần Lễ Nguyên
Ngày 12, tháng 12 năm 2013
Minnesota Việt Báo – Đức Hùng sưu tầm trên FB