Việt nam mình vậy đó phải không anh?

Đất nước mình” ỨC” quá phải không anh?
Còn đâu nữa, 4 ngàn năm dũng khí cha ông.
Khuất phục giặc,lũ đê hèn bán nước .
Thằng ngu làm quan,đám quần thần khiếp nhược.
Bắt dân lành, chúng cắt cổ dân ta…
Làm nô lệ, trên mãnh đất ông cha .
Đất nước mình “GIẬN” quá phải không anh?
Thánh gióng khi xưa, tìm hoài chẳng thấy.
Ngựa sắt đâu rồi,chờ lắm những ngày qua..!
Còn đâu nữa..Lý, Lê,Trần,Nguyễn…
Ông cha ta, sách sử mãi còn ghi…
Việt nam mình “NHỤC” quá phải không anh?
Cờ xí rợp trời,nhưng phải đâu chống giặc.
Chỉ vui chơi ,bợ đỡ…ru tháng ngày.
Đất nước mình “ĐAU” quá phải không anh ?
Giặc là cha, con dân mình là nô lệ …
9 chục triệu dân , con mẹ Việt nam.
Máu chúng hút… vắt khô đến cạn kiệt.
Lũ tham tàn , gian ác nghút trời cao.
Sông Hồng Hà , rữa sao cho hết tội…!
C.H.T
Minnesota Việt Báo – Đức Hùng